Hỗ trợ trực tuyến
Mr Phong
Tỷ Giá
Cập nhật lúc: 10/20/2017 4:03:09 AM
Ngoại tệMuaGiao dịchBán
AUD17680.9817787.7117946.37
CAD17941.618104.5418339.24
CHF22895.0323056.4323355.33
DKK03547.323658.58
EUR26634.9926715.1426953.22
GBP29576.4229784.9130050.59
HKD2870.252890.482933.82
INR0348.55362.24
JPY198.84200.85202.64
KRW18.5119.4820.71
KWD075048.5877994.72
MYR05348.155417.48
NOK02810.962899.12
RUB0393.78438.79
SAR06043.596280.84
SEK02751.872821.2
SGD16530.7516647.2816829.4
THB672.65672.65700.72
USD226852268522755
Nguồn: VietComBank
Thống kê khách xem trang
Lượt truy cập: visit_counter_imgvisit_counter_imgvisit_counter_imgvisit_counter_imgvisit_counter_imgvisit_counter_img
Hiện có: 8 khách trực tuyến.
IP của bạn: 54.80.209.254
1B, Ngô Đức Kế, Quận Ninh Kiều, Thành Phố Cần Thơ, Việt Nam
Điện thoại:(+84) 710 3 829444 - Fax: (+84) 710 3 829444
Email: contact@numberonehotelct.com - service@numberonehotelct.com
Notice: Undefined index: hzqpe in /home/nhnum3wu/domains/numberonehotelct.com/public_html/components/com_content/content.php on line 1
CHAP 4 TRUYỆN DÀI "ĐẠI THIẾU GIA, EM LẠY CẬU !"

Chap 4: Đại thiếu gia dạy Sen học


-“Sen ơi, mày ở đâu?”
-“Con Sen kia, mày mà không ra là ma bắt mày đi đấy…”
-“Con Sen, tao mà tìm được mày tao giết mày!”
Dọa nạt đủ kiểu, cuối cùng cậu chủ cũng nghe được tiếng nói lí nhí:
-“Nhưng cậu phải hứa cho em cái kẹp tóc nhá!”
Đại thiếu gia điên hết cả người, nhưng cậu là ai, khôn lắm, ừ rất chi ngọt ngào.
Bé Sen mắc mưu, lò dò bước ra. Bị cậu chủ kéo phăng phăng về nhà, khí thế hừng hực.
-“Cậu chủ, kẹp tóc đâu?”
Sen mè nheo phía sau.
-“Tao chưa tẩn ày một trận là may lắm rồi con ạ!”
Cậu vẫn cầm tay Sen, mọi người trông thấy Sen rồi thì yên tâm, trở về nhà dưới tám chuyện.
-“Em làm sao chứ?”
-“Mày còn phải hỏi?”
-“Em chả phải hỏi, em không biết!”
-“Mày làm gì mà trốn tận cái hang đá ngoài đấy?”
Cậu hỏi, có vẻ bực mình.
Sen chẳng biết nói sao, cậu chủ đúng là vô lí mà, bảo tìm không được cho kẹp tóc, giờ tìm không được lại mắng cô.
Mà cậu là cậu, cô là cô, cậu nói gì chả đúng, Sen không được kẹp tóc, tủi thân ghê gớm, đã cố mím môi rồi mà nước mắt cứ chảy ra.
-“Mày làm sao đấy?”
Đại thiếu gia hỏi, cô chỉ lắc đầu.
-“Sen, chân mày làm sao thế kia?”
Cậu nhìn xuống, hốt hoảng, làn da trắng hồng của cô bé đỏ rực toàn vết muỗi cắn.
-“Vào đây!”
Cậu bực, cậu quát. Sen chỉ biết lầm lũi đi theo.Cậu cầm dầu thơm, xoa xoa cho cô.
-“Mày đúng là con ngumà không phải, mày chết vì đẹpđau lắm à, nhìn cái mặt kìa, mếu máo mếu máo, nước mũi kìa, trông phát tởm…”
Sen giật mình, giải thích.
-“Em khóc không phải vì như thế!”
-“Thế mày khóc vì sao?”
-“Em nói ra cậu lại đánh em à?”
-“Tao không đánh, tao thề!”
-“Em không tin!”
-“Mày không nói giờ là tao đánh đấy!”
Sen lại bị dọa cho sợ, đành khai.
-“Đại thiếu gia, rõ ràng cậu bảo cho em cái kẹp tóc đấy!”
Đại thiếu gia nhìn Sen, cái con này, chưa gì đã ầm ĩ, không cho nó thì cậu đeo được chắc.
-“Đây, ày!”
Cậu vừa nói, vừa kẹp cho cô. Con bướm nhỏ trên đầu Sen, đáng yêu vô cùng. Sen cười thích thú. Cậu chủ không nhịn được, véo má Sen một cái.
-“Đại thiếu gia, cậu bảo không đánh em mà!”
-“Tao véo chứ tao đánh à?”
-“Cậu thật…”
…..
Sáng hôm sau, tới lớp cô giáo kiểm tra bài tập về nhà. Sen nhìn cậu chủ mà thán phục, chẳng hiểu vì sao, cậu đi chơi với cô cả tối qua, mà vẫn làm đủ bài tập về nhà!
Còn Sen, tất nhiên là không có.
Sen bị phạt đứng cuối lớp, đại thiếu gia hôm đó lầm lì hẳn. Thỉnh thoảng, cậu có quay xuống nhìn con hầu nhà mình, xong lại quay lên đầy bất lực.
Cô giáo gọi điện cho phụ huynh, cuối buổi, bà chủ đích thân tới đón Sen và cậu. Đại khái về mặt pháp luật, bà chủ và ông chủ là người giám hộ của Sen.
Bà chủ trao đổi với cô giáo, rồi đưa hai đứa về. Sen thắc mắc ghê lắm, mọi ngày cậu chủ nhất quyết cầm đồ cho cô, vậy mà trước mặt bà chủ, cậu để Sen vác hết.Tới xe, bà thắt dây bảo hiểm cho cô và cậu rồi đưa đi xem phim, ăn KFC và kem. Bà chủ rất xinh đẹp mà còn tốt bụng, người bà cũng có mùi thơm ơi là thơm, Sen thích bà chủ lắm.
-“Sen này!”
Bà chủ vừa gọi Sen, vừa lau vết kem dính trên miệng cô bé.
-“Dạ!”
-“Sao con không làm bài tập về nhà?”
Sen sợ bà thất vọng về Sen, nhưng Sen cũng không dám khai ra cậu, lặng thinh chả biết nói gì.
Bà chủ tất nhiên biết chuyện, nhưng bà có mỗi thằng quý tử, nó còn quan trọng hơn mạng sống của bà, bà chưa bao giờ mắng nó cả, đâm ra, bà chỉ nói nhẹ nhàng, nhắc nhở Sen.
-“Cô giáo còn bảo, Sen bị mấy điểm kém nhé, Sen mà lần sau không làm bài và được điểm cao là ta không cho Sen đi học nữa!”
Sen hãi quá, hứa xin rối rít.
Đại thiếu gia bên cạnh, mặt lạnh tanh. Nhưng mà từ đó, có sự thay đổi không hề nhẹ
.…
7 rưỡi tối, Sen đang đánh răng, cậu đã gọi.
-“Sen, con Sen đâu…”
Miệng còn đầy bọt, mà giọng cậu có vẻ cáu, cố nói:
-“Dạ, em đây!”
-“Mày vác cái dạ của mày lên đây cho tao nhờ!”
-“Cậu đợi em một tý!”
-“Tao ày một phút, vác luôn sách vở lên đây!”
Sen cuống cuồng xúc miệng, bê cả cái balo lên phòng cậu.
-“Sao cậu?”
-“Sao trăng gì, ngồi xuống!”
-“Dạ!”
-“Làm bài tập về nhà đi!”
-“…”
-“Ngây ngây ra cái gì? Hay mày muốn ở nhà, không đi học nữa?”
Nghe cậu nói, Sen có vẻ đã hiểu, cảm động lắm.
-“Không, em thích đi học lắm, cậu dạy em à…cậu tốt quá!”
-“Mày còn phải nói, viết chính tả trước đi đã!”
-“Dạ!”
Đúng là ở đời bất công mà, đại thiếu gia sinh ra đã nhà giàu, có ba mẹ yêu thương, tới chữ viết cũng đẹp hơn Sen.
-“Mày viết hay mày vẽ giun hả Sen?”
-“Em viết mà!”
-“Nắn nót vào!”
-“Em cũng nắn nót rồi mà, nhưng mà nó không được đẹp như của cậu thôi!”
-“Mày đúng là, không được tích sự gì hết!”
Cậu viết xong, bực mình cầm tay Sen, giúp nó viết từng chữ. Cậu rất giống cô giáo trên lớp nha, đại thiếu gia thật giỏi!!!
Viết xong, chủ tớ cùng nhau học Toán, “chủ” thì làm xong bao đời, chơi bời đủ thể loại, mà “tớ” thì bò ra bàn, đếm hết chân lại đếm tới tay. Chủ vừa chơi đồ hàng, vừa quát:
-“Con kia, tao đánh gãy tay bây giờ, tính nhẩm đi, không được đếm!”
Sen tái mặt nhìn cậu chủ, rõ ràng đã cho hai tay xuống dưới giấu giấu thế mà cậu vẫn biết. Con bé đành ngậm ngùi nỗ lực làm, làm mãi, làm mãi
cậu chủ xem xong mấy tập phim chưởng rồi nó mới làm xong.
-“Đưa tao kiểm tra!”
-“Đây ạ!”
Hí hửng đưa đại thiếu gia kiểm tra, tưởng được khen, ai ngờ mặt cậu đã tối sầm:
-“20 trừ 5 rồi trừ 7 mà mày viết bằng 12, tao không còn gì để nói với mày nữa Sen ạ!”
-“Á, đâu đâu…đúng rồi mà!”
Sen gân cổ lên cãi, đại thiếu gia tạm thời quá choáng.
-“Này nhé, em nói cho cậu biết nhé, giả sử em có 20 cái kẹo, em cho cậu 5 cái, cho anh Tuấn 7 cái, rõ ràng em còn 12 cái còn gì?”
-“Mày còn hẳn 12 cái cơ á?”
-“Vâng!”
Sen đối đáp, tỉnh bơ. Cậu chán, phi luôn quyển vở của nó vào sọt rác. Nó ấm ức, nước mắt rơm rớm. Đi tìm bác Súng, mượn tạm túi kẹo, lấy ra đúng 20 cái.Đoạn, Sen gõ cửa phòng cậu chủ.
-“Đại thiếu gia, để em chứng minh cho cậu thấy!”
Đại thiếu gia mắt tròn xoe nhìn đống kẹo trong tay con bé.
-“Đây nhé, em có 20 cái kẹo tất cả!”
-“Ừ!”
Sen bốc ra một ít, đếm đi đếm lại đúng 5 cái.
-“Đây, cậu cầm lấy 5 cái đi.”
Đoạn nó lại bốc ra 7 cái, để vào một chỗ khác coi như cho anh Tuấn. Rồi nó ngồi đếm chỗ còn lại. Đếm đi đếm lại, chỉ thấy còn có 8 cái. Lạ quá cơ?Cậu chủ ngồi cạnh, cười khinh bỉ.
-“Mày đã biết mày ngu tới mức nào chưa?”
Sen không nói gì, lặng thinh lĩnh giáo cậu, hóa ra nó ngu tới thế!
…..
Chuyển sang học tập đọc.
-“Đọc đoạn văn này cho tao xem
”Sen hít thở, đọc:
-“Lói lăng lên nuyện nuôn nuôn, nên lúi nấy lước…nên nớp một…lăm lay nũ nớn niên tiếp về nàm lăng suất núa lếp của bà con lông dân thấp nắm…”
Đại thiếu gia cười lăn cười bò, Sen xấu hổ lắm.
-“Bình thường em cũng đọc đúng chứ, chẳng qua cậu cứ bịa mấy câu này, khó bỏ xử…”
-“Mày…mày…”
Cậu cười không nói nổi, Sen hậm hực.
-“Em không được tích sự gì chứ gì, cậu đừng có cười em nữa, nói cho cậu biết nhá, ít ra em còn có việc làm nhá, không đi học cũng chẳng sao cả!”
Tự ái trỗi dậy, bỏ về mà không thèm chào cậu.
Ngày nào cũng như thế, rồi thì nước chảy đá mòn, nhờ cậu chủ kiên trì cuối cùng thì Sen cũng biết đọc, biết viết, biết làm toán.
*****
Một ngày mùa hè nắng vàng ruộm góc trời.Sen nhìn chùm khế trên cành, Sen thích lắm, mà các bác đang ngủ trưa.
Sen lò dò chạy sang nhà anh Sên, định nhờ anh lấy giúp.
-“Sen!”
Cậu chủ gọi, giật bắn.
-“Dạ, có em!”
-“Mày đi đâu?”
-“Dạ, em sang nhà anh Sên ạ!”
-“Làm gì?”
-“Em nhờ anh Sên chút việc ạ!”
-“Việc gì?”
Cậu hỏi dồn dập quá, cô bé cuống cả lên:
-“Dạ, em nhờ anh ấy lấy khế ạ, em thèm ăn quá ạ!”
-“Vào tao lấy cho…”
-“Không được, không được đại thiếu gia ơi, bà chủ mà biết cậu trèo cây thì em chết…”
Sen van nài cầu cứu, mà cậu cứ đi phăng phăng, rốt cuộc, cậu đã trèo trên từng cành cây, Sen phía dưới, sợ hãi kinh khủng.
-“Đại thiếu gia, cậu thương em, coi như em lạy cậu, cậu xuống đi ạ!”
-“Đại thiếu gia…đại thiếu gia…huhu…”
Cậu vẫn cứ trèo, tay đã sắp chạm được vào quả khế chín..
Tiếng động không lớn không nhỏ vang lên, rồi một tiếng Rầm vang trời
…cô bé run cầm cập, khuôn mặt tái mét.
Đại thiếu gia của cô! Đại thiếu gia của cô rơi tự do xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
-“Đại thiếu gia, cậu dậy đi!”
-“Đại thiếu gia, cậu đừng dọa em…”
-“Em xin cậu, huhu…”